CÔ CHỦ NHIỆM - NGƯỜI MẸ HIỀN CỦA EM

Tác giả: Vũ Thị Kim Anh - Lớp 12A13 - Trường THPT Tân Yên số 2

Thu qua đông tới, cái lạnh đầu mùa đã gợi ra trong lòng tôi bao cảm xúc khó tả. Dạo bước trên sân trường vắng, tôi lắng nghe giai điệu của bài hát “Cô ơi”, bất chợt tôi nhận ra chỉ còn vài ngày nữa thôi là tới ngày 20-11, ngày tri ân cuối cùng của năm tháng THPT mà tôi có thể bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc tới cô – người mẹ hiền thứ hai của tôi.

Cô ơi! Vậy là hơn hai năm rồi cô nhỉ! Cô trò mình đã đi được 2/3 chặng đường của năm tháng phổ thông, con cảm thấy thật hạnh phúc và tự hào khi có cô bên cạnh. Cô không chỉ là người chèo lái chuyến đò để đưa con tới bến bờ tri thức mà còn là người nâng cánh ước mơ của con cũng như 41 thành viên của tập thể 12A13 – K43. Con biết cô sẽ đọc được những dòng chữ này… con biết cô sẽ lại trách con rằng sao lại đưa cô lên đây… Nhưng cô ơi! Con muốn khoe với mọi người, con có một người mẹ thứ hai tuyệt vời biết nhường nào!

Cô Đào Thị Thu Hường, tên của cô có lẽ đã trở thành điều gì thân thương và gần gũi lắm với con. Vào ngày 03/01/1984 - Thượng đế đã đưa cô đến với thế giới này để rồi con được gặp cô, con tin vào duyên, tin vào điều may mắn đến từ cô. Phải bắt đầu từ đâu cô nhỉ? À, bắt từ những ngày đầu từ khi con ngây ngô bước vào trường THPT Tân Yên số 2. Khi ấy con còn là một học sinh lớp 10, chắc chắn sẽ còn những bỡ ngỡ, thiếu sót bởi phải thích nghi với môi trường học tập mới, bạn bè mới, cô giáo mới và những áp lực đè nặng trĩu lên con. Nhưng thật may mắn khi con được gặp cô, được cô dìu dắt, dạy dỗ từ những điều nhỏ bé nhất để con dần trưởng thành hơn. Cô ơi! Con không biết dùng những từ ngữ nào để có thể bày tỏ lòng biết ơn, sự nể phục của con với cô. Con còn nhớ hơn hai năm trước, con đã mất đi người bố thân yêu của mình, khoảng thời gian đó con vô cùng suy sụp. Con phải thích nghi dần với sự vắng bóng của bố và sự vắng bóng ấy đã làm gia đình con vất vả hơn, đặc biệt là mẹ con phải một mình nuôi ba đứa con còn non dại, chưa hiểu chuyện đời. Khi ấy dù mới vào nhận lớp thôi nhưng cô đã dành thời gian quý giá tìm hiểu để biết hoàn cảnh gia đình con. Cô đã cùng với các thầy cô giáo đại diện trường THCS Việt Ngọc đến nhà và trao cho con những phần quà ý nghĩa, những lời động viên trước khi bước vào năm học mới. Có lẽ cô còn quan tâm con hơn cả một người học trò và bây giờ mỗi lần nhớ lại con như được tiếp thêm sức mạnh để cố gắng nỗ lực hơn nữa để đền đáp công ơn ấy của cô – người phụ nữ vĩ đại trong lòng con.

Cô thực sự không phải là một “Cô chủ nhiệm ngọt ngào” mà là một phiên bản của những chuẩn mực, nghiêm khắc và hoàn hảo. Cô lên lớp với những bài giảng và phong cách không thể tìm thấy ở đâu. Cô đưa môn Văn đến với con thật nhẹ nhàng và hấp dẫn. Con từng là một học sinh không thích môn Văn chút nào nhưng nhờ bài giảng về bài thơ “Vội vàng” của cô mà con đã thay đổi. Bằng lời văn ngọt ngào và truyền cảm hứng của mình cô đã đưa con đi khám phá xúc cảm của Xuân Diệu ẩn giấu trong bài thơ. Cô dạy con biết đặt niềm tin vào cuộc sống, dạy con biết sống chậm lại để cảm nhận những phút giây tươi đẹp và ý nghĩa của tuổi học trò. Và đặc biệt cô dạy con biết sống hết mình, biết dâng hiến hết những gì tốt đẹp nhất cho đời để thanh xuân không trôi qua một cách lãng phí. Bài giảng của cô đã vượt ra khỏi sự bó buộc của câu chữ để từ từ len lỏi vào tâm hồn con. Và đôi khi cô nhập tâm vào nhân vật lại có những hành động hài hước làm cho giờ Văn thêm phần thú vị và sinh động hơn. Không biết cô còn nhớ không cô, mỗi lần con ốm mà không nghe được cô giảng bài thì cô đã đến tận nhà con và dành cả giờ đồng hồ để chỉ bảo con tận tình, đưa con đến thế giới Văn học chỉ có con và cô. Chính sự nhiệt huyết với nghề và tình yêu thương học trò của cô đã gợi niềm say mê văn học trong con. Có lẽ, thời gian được cô dìu dắt, dạy dỗ là chất xúc tác đặc biệt, nó làm thay đổi nhiều thứ trong con. Từ một cô bé luôn coi môn Văn như một “ác mộng” của mình, nhưng  nhờ có cô truyền lửa mà con đã học Văn, cảm Văn  ngày càng tốt hơn và trở thành một học sinh giỏi Văn thực thụ. Đó là một kỳ tích phải không cô? Con sẽ cố gắng để xứng đáng với những gì cô đã hi sinh dành cho con.

Con biết cô của con không hay bộc lộ cảm xúc ra bên ngoài. Cô luôn cho con thấy hình ảnh của cô lạc quan, yêu đời trong những bài giảng hết mình đầy nhiệt huyết, hình ảnh người phụ nữ mạnh mẽ và kiên cường. Nhưng cô biết không, đằng sau khuôn mặt với nụ cười hiền dịu ấy, con đều cảm nhận được sự mệt mỏi của cô khi đang giảng bài, con đều cảm nhận được sự lo lắng, thấp thỏm, đau đớn của cô khi nhìn người mẹ của mình vượt qua cơn “đại hồng thủy”.

Đúng thật! Thời gian chẳng đợi chờ ai, bây giờ con đã là học sinh cuối cấp, con đã gần chạm đến ước mơ của mình rồi. Và chính thời gian mang ý nghĩa to lớn khi sự quý mến đã trở thành tình thương. Chỉ còn vài tháng nữa thôi là con đã trở thành người trưởng thành và bước vào kỳ thi đại học để tiếp tục theo đuổi ước mơ của mình. Con rất vui nhưng đằng sau niềm vui ấy, ẩn chứa nỗi buồn nhiều hơn. Bởi điều đó cũng có nghĩa là con phải rời xa bạn bè, xa cô, xa mái trường thân yêu. Con biết rời xa vòng tay của cô là một điều không hề dễ dàng nhưng con sẽ cố gắng vượt qua. Bởi con biết cô luôn ở phía sau con, dõi theo con từng ngày phải không cô? Cha mẹ là người cho con cuộc sống, bạn bè là những chỗ dựa niềm tin thử thách rồi những thất bại đã cho con trưởng thành hơn thì chính cô là người dạy dỗ con vượt qua khó khăn vấp ngã trên đường đời.  Cô ơi, ngày 20/11 sắp đến rồi, con chúc cô sức khỏe, luôn tràn đầy nhiệt huyết với những bài giảng văn để chắp cánh, nâng bước cho biết bao hoài bão của các thế hệ học sinh. Con cám ơn cô đã hi sinh cả hạnh phúc riêng tư, hi sinh cuộc đời cho sự nghiệp trồng người. Dù lớp bụi thời gian có phủ mờ tất cả nhưng trong con những kỷ niệm về cô sẽ luôn nằm trong một góc bình yên của trái tim con. Con yêu cô!

Việt Ngọc, ngày 6 tháng 11 năm 2018

Bài tin liên quan
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 2
Hôm qua : 23
Tháng 12 : 330
Năm 2018 : 11.592